Danh Y Cải Tạo Tứ Phương – Chương 8

Không biết từ khi nào, Đường Tuấn Phổ luôn có thói quen dùng nước lạnh để làm cho chính mình thanh tỉnh lại. Đây không phải là thói quen tốt hay có thể nói còn là thói quen thật biến thái. Hắn không giống người thường, nên có nhiều lúc dùng phương pháp bình thường đối với hắn không có tác dụng.

Hồ này nước lưu động, lúc trước mua biệt thự này cũng là vì hắn ưng ý cái hồ, mùa này vào ban đêm, nước trong hồ có chút lạnh, hay có thể nói “lạnh thấu xương”, nhưng Đường Tuấn Phổ đã sớm hình thành thói quen. Vài ngày trong tháng đều đến hồ bơi lội, trong hồ có một vài chất có lợi cho cơ thể, ngâm lâu có thể cường thân, bổ thận, khỏe lách.

Đường Tuấn Phổ cười lạnh khi nghe tiếng kêu!

Đêm nay tuy không có ánh trăng, nhưng với Đường Tuấn Phổ bóng đêm lại mang đến cho hắn cảm giác thật tao nhã.

Hắn bảo người hầu không cần mở đèn, không có việc gì cũng đừng đến quấy rầy hắn, Đường Tuấn Phổ hưởng thụ thời gian thả lỏng hoàn toàn hiếm hoi, khoảng thời gian này đã xảy ra rất nhiều việc, tất cả đều là hướng tới hắn, hắn nghĩ đến thì có cảm giác chết lặng tận đáy lòng.

Đứng ở bên hồ, Đường Tuấn Phổ cởi áo sơmi cùng quần dài, lộ ra thân thể hoàn mỹ , cơ bắp rắn chắc dẻo dai, quần bơi màu đen ôm lấy mông, bên dưới nữa là một đôi chân dài thẳng tắp, thật mê người. Hắn làm vài động tác vận động đơn giản để làm nóng cơ thể, sau đó lấy một tư thế tiêu chuẩn nhảy vào trong nước.

Tùy ý bơi mấy vòng, sau đó hắn đến gần bờ, vừa đứng ở trong nước vừa hắt nước lên cơ thể , không biết vì sao, hắn luôn luôn cảm thấy buổi tối hôm nay thật bất an.

Vừa nghĩ đến đây, đột nhiên trên bờ truyền đến một trận tiếng bước chân dồn dập cùng tiếng kêu hỗn loạn đang nhanh đến gần. Đường Tuấn Phổ nghi hoặc ngẩng đầu xoay người nhìn về phía bờ, còn chưa thấy rõ việc gì đang xảy ra, thì thấy trước mắt tối sầm, có một cái gì đó hướng chính mình bay tới…

“Đại ca a ~~~~~!”

Thanh âm này… không phải là của kẻ “Ngu ngốc” hôm nay sao?

Đường Tuấn Phổ ngay cả cơ hội mở miệng hỏi đều chưa có đã bị Nhiêu Tông Tuấn nhào đến ôm thật chặt.

Giống như là quơ được tấm gỗ trôi trên sông, Nhiêu Tông Tuấn hai tay hai chân đều vươn ra gắt gao ôm lấy Đường Tuấn Phổ, vùi đầu trên vai hắn cọ xát một trận.

“Đại ca cứu mạng a!” cơ thể Thật đẹp a! So với ngực của nữ nhân thì hắn vẫn cảm thấy hứng thú với ngực của nam nhân hơn.

Ba con chó nhìn thấy Đường Tuấn Phổ,liền không đuổi theo nữa, đứng ở bên hồ phải ngửi trái ngửi, rồi ngẩng đầu nhìn “cặp trẻ sinh đôi đang dính chặt” trong hồ.

Đường Tuấn Phổ đầu đầy hắc tuyến, trên người treo một con “gấu gola “, bám chặt đến mức hắn sắp thở không nổi,  tiểu tử “Từ trên trời giáng xuống” này là chuyện gì?

Hơn  nửa đêm không thể là đi tản bộ được? Vậychỉ có một cách giải thích: là chạy trốn.

Nhịn xuống xúc động muốn đem người đang đu trên người hắn ấn xuống nước, Đường Tuấn Phổ hít sâu một hơi để bình tĩnh lại nói: “Buông.”

“Không muốnn!” Nhiêu Tông Tuấn lắc đầu, “Tôi có chết cũng không buông anh ra!” Trừ phi anh đuổi bọn chó đi.

Đường Tuấn Phổ sửng sốt, nguyên bản đang giơ tay muốn đẩy Nhiêu Tông Tuấn xuống thì bỗng khựng lại  giữa chừng, trong lúc nhất thời không biết phải làm gì tiếp theo.

Hai người cứ như vậy ở trong hồ nước thẳng đến khi trên bờ có tiếng chó kêu, Đường Tuấn Phổ ấy lại tinh thần, cúi đầu nhìn người trong ngực của mình, rồi sau đó thấy y đột nhiên ngẩng đầu cùng hắn mặt đối mặt tiếp xúc gần gũi.

“Đại ca, anh có thể cho mấy con chó nhà của anh rời đi trước không?” Nhiêu Tông Tuấn ánh mắt thuần khiết nhe răng cười.

Nháy mắt trán của Đường Tuấn Phổ nổi gân xanh.

“Từ, trên , người, ta, bước , xuống!”

“Nga ~” tuy rằng những lời này đủ làm cho Nhiêu Tông Tuấn ý dâm một trận, nhưng lần này y ngoan ngoãn buông Đường Tuấn Phổ ra.

Nhiêu Tông Tuấn cùng Đường Tuấn Phổ chiều cao gần bằng nhau, người sau nhỉnh hơn một chút, nhưng là hoàn toàn không ảnh hưởng đến hình ảnh “hòa hợp “ của họ, hai người đứng ở trong nước rất có nhiều hương vị giống phim điện ảnh lãng mạn.

Nhưng hiện thực dù sao cũng khác với nghệ thuật.

Sau khi đối diện vài giây, Nhiêu Tông Tuấn nhìn xuống ngực của Đường Tuấn Phổ nói:  “Tại sao lại tắm rửa muộn vậy?”

Đường Tuấn Phổ lười cùng y giải thích, hỏi: “Cậu đang làm cái gì?”

“… tản bộ.” Nhiêu Tông Tuấn vừa nói chuyện đồng thời tầm mắt cũng chuyển qua bụng của Đường Tuấn Phổ, dần dần từ bụng của hai người nhìn xuống ví trí phía dưới, không khỏi làm người nín thở. Nếu thấp xuống một chút nữa…

“Tôi nghĩ  là cậu đang “dắt chó đị dạo”?” Đường Tuấn Phổ  cười lạnh nói , biểu tình trên mặt thực cứng ngắc.

“Ha hả ~” gượng cười hai tiếng, Nhiêu Tông Tuấn lộ ra biểu tình”Bội phục” nhưng tầm mắt vẫn là không dời khỏi nơi nào đó trên người của Đường Tuấn Phổ, làm cho người ta không khỏi tự hỏi y là đang bội phục là cái gì!

Cho dù cả hai đều là nam nhân, Đường Tuấn Phổ rốt cuộc cũng không chịu nổi tầm mắt “Thị gian” quá rõ ràng của Nhiêu Tông Tuấn, lạnh lùng hỏi một câu: “Xem đủ chưa?”.

Nhiêu Tông Tuấn lúc này mới thu hồi ánh nhìn, ngước lên nhìn mặt Đường Tuấn nhưng không có vẻ gì là xấu hổ khi bị người phát hiện.

“Dáng người của anh đẹp lắm a!” Y chính là người thích nhìn những thứ xinh đẹp, thân thể con người là tác phẩm đầy nghệ thuật do thượng đế sáng tạo ra, sau này y trở thành một người ”chỉnh sửa cơ thể con người”, nên  ngắm nghía kỹ một chút thì có sao đâu, có gì mà phải xấu hổ?

Đáng tiếc,  lý luận này chỉ có Nhiêu Tông Tuấn mới nghĩ vậy, nhưng với Đường Tuấn Phổ mà nói thì hành động này của y đây là trắng trợn “Quấy rầy”.

Không thèm để tâm đến lời nói của y, Đường Tuấn Phổ thay đổi đề tài, “Tôi hẳn là có kêu người nói cậu là buổi tối không cần chạy loạn… ”

Nhưng mà người nọ không nói cho tôi biết là buổi tối có chó.

Nhìn thoáng qua ba con chó trên bờ, Nhiêu Tông Tuấn nhún nhún vai: “Tôi đói bụng.” Hiện giờ có người có thể đem ba chữ này nói với kiểu bi thương thê thảm như vậy đã không còn nhiều lắm, “Buổi tối chưa ăn cái gì, nên đói bụng muốn tìm gì đó để ăn là bản năng thôi”

Đường Tuấn Phổ nhìn y, nghĩ thầm rằng hình như mình không nghĩ tới điều này. Không muốn để cho người ở trang viên quá mức chú ý đến nam nhân này, nên cũng không phân phó người mang đồ dùng tất yếu cho hắn.

Khi thấy Đường Tuấn Phổ im lặng suy nghĩ, Nhiêu Tông Tuấn cúi đầu, giơ ngón trỏ như nhu cái mũi mình. Hành động này làm cho y thoạt nhìn thật “Ủy khuất”.

“Được rồi! Lên bờ đi, để tôi cho người chuẩn bị đồ ăn cho cậu” Đường Tuấn Phổ chịu không nổi bộ  mặt”Nàng dâu” này của y.

Cúi thấp đầu Nhiêu Tông Tuấn khóe miệng hiện lên tia mỉm cười.

“Ăn xong rồi tôi có còn phải đi chuồng ngựa ở không?”

Đang leo lên bờ, Đường Tuấn Phổ cũng không quay đầu lại liền nói: “Nếu cậu muốn thì cứ tiếp tục ở.”

Thiên tài mới nguyện ý! Nhiêu Tông Tuấn nhìn thân thể chậm rãi trồi lên mặt nước … ân! Cái mông này khẳng định không cần chỉnh.

“Uy!” Kỳ thật y càng muốn huýt gió .

Đường Tuấn Phổ quay đầu.

Nhiêu Tông Tuấn mỉm cười, “Còn không biết anh tên gọi là gì…”

Hơi nhíu mi, Đường Tuấn Phổ không trả lời.

Đợi một chút, không thấy hắn trả lời, Nhiêu Tông Tuấn nghĩ không cần tiếp tục nữa, nên y đưa tay hắt nước lên mặt.

“Đường Tuấn Phổ.”

Gì? Lau bọt nước trên mặt, Nhiêu Tông Tuấn ngẩng đầu nhìn người đã lên bờ.

Thang Quân Phó?

Danh Y Cải Tạo Tứ Phương – Chương 7

Ban đêm một bóng đen theo chuồng ngựa  lén lút chạy trốn, nhìn xung quanh trái phải mấy lần, sau khi xác định bốn bên vắng lặng, Nhiêu Tông Tuấn ưỡn ngực, quay đầu lại nhìn thoáng qua  chuồng ngựa yên ắng. “Các người bảo tôi ko đi tôi sẽ không đi sao, coi tôi là học sinh tiểu học có phải hay không? Không bị trói tay chân, không bị chuốc thuốc mê, không đi chính là đồ ngốc! Cùng ngựa làm “Bạn cùng phòng” mấy giờliền, cũng không có cho cơm chiều, Nhiêu Tông Tuấn khẳng định người ở nơi này ‘Rất con mẹ nó không có đạo đãi khách!’

Y đã quên Đường Tuấn Phổ căn bản là không đem y làm “Khách”.

Buổi tối trang viên tối như mực , độ ấm so với ban ngày lạnh không ít, hơn nữa đêm nay lại không có trăng, ngay cả sao cũng nhìn không thấy, tuy rằng không đến nỗi “nhìn không thấy năm ngón tay” , nhưng đối với Nhiêu Tông Tuấn không quen địa hình thì vẫn là như đi  lọt vào trong sương mù .

Men theo con đường trong trí nhớ, trong không khí bay tới mùi hương của hoa hồng , Nhiêu Tông Tuấn cảm giác mình đi đúng đường.

Một trận gió lạnh thổi qua, lá cây “Sàn sạt” rung động, trong đó còn kèm theo một vài âm thanh khó thể nhận biết. Nhiêu Tông Tuấn rùng mình một cái, không biết có phải hay không là bị lạnh.

“Kháo! Ngay cả cái đèn đường cũng không có! Nghèo kiết hủ lậu!”

Mắng một câu, Nhiêu Tông Tuấn thò tay vào túi lấy thuốc lá, kết quả sờ soạng nửa ngày hết túi này đến túi khác chỉ có năm ngón tay.

Đáng chết! tất cả đồ dùng tùy thân của y đều để ở văn phòng .

Cũng không biết anh Hai anh Ba có tìm y hay không,

Ảo não vò đầu, Nhiêu Tông Tuấn tiếp tục đi tới phía trước. Nhưng mà đi chưa được vài bước, đột nhiên phát hiện phía trước có ánh sáng trắng xanh , đặc biệt quỷ dị.

Nhiêu Tông Tuấn đương nhiên sẽ không cho rằng đó là đèn đường, cũng tuyệt đối không có khả năng là đèn pin. Hai cái hình tròn giống như hai điểm sáng, nhìn kỹ còn có thể mơ hồ nhìn thấy vài bóng đen.

“Không, không phải đâu …” xả ra một chút cười khổ, Nhiêu Tông Tuấn theo bản năng lui từng bước về phía sau, các bóng đen lại bắt đầu hướng y chậm rãi tới gần. Đợi cho khoảng cách vừa đủ, y cũng hoàn toàn thấy rõ chân diện mục của các bóng đen. Ba con chó săn lớn.

Nhiêu Tông Tuấn không rành các loại chó, trong mắt y đã là chó thì đều là chó săn.

Hiện tại y coi như hiểu được vì cái gì người đàn ông áo đen kia nhắc y buổi tối đừng chạy loạn. Thao! Nếu gã sớm nói buổi tối có chó “Tuần tra” y mà chạy mới là lạ! Cố ý đi! Gã nhất định là cố ý ?

Một người ba chó, tám đôi mắt cứ như thế đối diện nhìn nhau, Nhiêu Tông Tuấn một người rõ ràng không phải là đối thủ của ba con chó.

“Ách —— cẩu cẩu ngoan ~~” trên mặt bảo trì tươi cười nhưng trong lòng không cười nổi,  Nhiêu Tông Tuấn vừa nhìn trừng trừng ba con chó vừa chậm rãi lui về sau.

“Ngoan nga ~ không thể loạn cắn người nga ~~” ngữ điệu dịu dàng đến mức nếu có người khác ở bên cạnh khẳng định sẽ té ngã.

Ba con chó cũng thực sự ngoan , Nhiêu Tông Tuấn lui từng bước chúng cũng đuổi kịp từng bước,ánh mắt giống nhau chớp một cái cũng không có, cổ họng phát ra tiếng gầm gừ cảnh cáo trước khi công kích, đầu lưỡi thật dài liếm qua hàm răng đầy nanh nhọn, nhìn Nhiêu Tông Tuấn miệng “Bẹp bẹp” chảy nước miếng.

Nhiêu Tông Tuấn nghĩ thầm,bọn chó này sẽ không giống như y là chưa được ăn cơm chiều chứ ?

Nghĩ đến đây, y cảm thấy lạnh cả da đầu. Không phải y không có khí khái nam tử hán, nhưng ở “Bệnh chó dại” trước mặt có hay không có khí khái nam nhi đều không quan trọng.

“Uông! Uông uông ~~!” một con chó  đột nhiên hướng y rống vài tiếng, hai con khác thấy thể cũng tru lên.

Trong đêm đen tiếng chó kêu, cùng tiếng sói tru đều dọa người muốn mất mạng.

Nhiêu Tông Tuấn bị dọa nhảy dựng, đưa ngón trỏ đặt ở bên miệng suỵt “Hư ~”.

“Các vị đại ca à ta không có ác ý a ~ ”

Chó cũng không  quản mi có ác ý hay không, “Sứ mệnh” của chúng nó chỉ có một: thấy người lạ đều phải … cắn!

“Uông uông ~ uông uông uông ~ uông ~~!” Một trận loạn rống, Nhiêu Tông Tuấn còn chưa biểu đạt được tâm ý của y thì ba con chó đã muốn xông tới y.

“Ngô oa ~!” Nhiêu Tông Tuấn vội vàng quay đầu bỏ chạy, cũng không quản giày da trên chân  không thích hợp để chạy.

Nhiêu Tông Tuấn nhớ rõ lúc y sáu tuổi bị một con chó rượt đuổi, sợ tới mức y vừa chạy vừa khóc, sau đó anh Hai y nói cho y đó chỉ là con chó nhỏ mới sinh ra không bao lâu,răng còn chưa có mọc! Nhưng Nhiêu Tông Tuấn từ nhỏ sợ chó cũng là chuyện thật.

Lúc này, dưới chân y như có gió, y dùng hết khí lực cho nên có thể cùng ba con chó tiến hành cuộc “Đánh giằng co “, thật may là việc tập thể hình cuối tuần của y đều đặn, bằng không hôm nay khẳng định là “Cửu tử nhất sinh “, tuy rằng y cũng không biết chắc rằng mình còn có thể “Sinh” bao lâu.

Lần đầu tiên đụng tới loại “Cậy thế “ này, nói không sợ là giả,

“Tránh ra! Cút cút cút!”

“Uông uông! Uông uông uông!”

Dựa vào! Thật xui xẻo! Nhiêu Tông Tuấn ngay cả thời gian cười khổ một tiếng đều không có, nghiến răng nghiến lợi chạy về phía trước , tuy rằng mới chạy không đến nửa phút  , nhưng y đã cảm thấy như chạy nửa thế kỷ.

Không có biện pháp! Lượng vận động quá lớn.

Đại khái là bị chấn kinh quá độ hoặc là kiệt sức, Nhiêu Tông Tuấn luôn cảm thấy mấy con chó như ngay tại phía sau mình. Y cảm giác chúng chuẩn bị cắn ống quần của y.

Thượng đế! Ai tới cứu cứu ta đi!

Nhiêu Tông Tuấn từ nhỏ đến lớn không cầu qua ai cái gì, lần này coi như “Cùng đường”. Y không biết thượng đế có nghe được tiếng kêu cứu đáng thương của y hay không, mà thật sự đã phái người tới cứu y.

Phía trước đột nhiên xuất hiện một mảng sáng, nhìn kỹ lại thì ra một cái hồ! Nhiêu Tông Tuấn loáng thoáng cảm thấy được như có vật gì đang chuyển động trong hồ, nếu là lúc khác, y khẳng định sẽ phát ra một câu: sẽ không phải là thủy quái đi?

Không phải thủy quái, lúc này đối Nhiêu Tông Tuấn mà nói ba con vật phía sau còn đáng sợ hơn thủy quái.

Như là gặp cứu tinh, y bị kích động đến nổi sắp khóc, xuất ra khí lực cuối cùng gia tăng tốc độ hướng phía hồ chạy tới.

“Đại ca a ~~~!” Này một tiếng “Đại ca” mềm nhẹ đến nỗi làm cho người nghe được đều cảm thấy run lên.